TUẦN IV

NGẪM NHÌN ĐỨC GIÊSU SỐNG LẠI

Tình yêu tỏ hiện trong sức mạnh biến đổi

Hữu ích của Thánh G

Chứng tá tình yêu - Sống niềm hy vọng

 Chúa đã sống lại thật! Alleluia!

Ơn xin:

àCùng với Đức Mẹ, cảm nhận sâu xa niềm vui mãnh liệt của Chúa Sống Lại.[1]

Nhận định về ý nghĩa Phục Sinh:

àLưu ý : cảnh sa lầy thường gặp là lẫn lộn niềm vui phục sinh với lòng náo nức bên trong (thấy khóa cấm phòng sắp xong, sắp ra về...), và bầu khí ồn ào náo nhiệt bên ngoài (nơi những người chung quanh...), rồi đâm sao lãng... không đi sâu được vào trong nội tâm để cảm nhận niềm vui của Chúa sống lại, là một niềm vui thiêng liêng phải cố gắng nhiều mới bắt gặp được; thế nên, việc tiếp tục thinh lặng, nỗ lực... nhiều hơn nữa, là điều tối cần;

àCảm nhận niềm vui của Chúa – “Niềm vui của Đức Chúa là thành trì bảo vệ [sức mạnh của] anh em”[2] – để có nghị lực mà sống trọn kế hoạch của Chúa, trong mọi cảnh huống vui buồn, thành công cũng như thất bại, sung sướng cũng như khổ đau, tức là để tôi luyện quyết tâm sống theo thánh ý Chúa như đã nhận ra trong tuần II của Linh Thao , phấn khởi, lòng đầy hy vọng, ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn về tiêu đích đời đời; bởi cậy trông kiên vững rằng: “Một khi cùng chịu đau khổ với Ngài, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Ngài;”[3]

à Đường Thánh giá là con đường đi, không phải là nơi đến: nếu cứ cắm đầu nhìn đất, cặm cụi lê bước trong cuộc sống, cứ bám chặt vào cõi đời tạm bợ này, tưởng như sẽ ăn đời ở kiếp trong trần gian này, thì cùng lúc cũng sẽ tưởng khổ đau đời này là bất tận; làm thế là tự hại mình, tự chuốc khổ cho chính mình;

( Niềm vui Chúa sống lại, niềm vui ơn cứu độ:[4] Chúa ban, chứ không phải của thế gian... có và giữ được qua can trường chiến đấu [gươm giáo, khổ đau, chết chóc ][5] để chinh phục; mang lại sức mạnh,[6] nghị lực tông đồ;

à Lý do để vui mừng là siêu nhiên [một niềm lạc quan siêu nhiên , không phải tự nhiên, trần thế], vì:

- Chúa đã sống lại - đã thắng thế gian[7] - không để chúng ta mồ côi [8] - ở với chúng ta mọi ngày cho đến thế mạt;[9] - “Lòng anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”[10] v.v...

- Thiên Chúa “làm việc” không ngừng:[11] hoạt động vô hình mà mạnh mẽ qua Thần Khí... bất chấp cảnh sự ác đang hoành hành trong thế gian[12]... Ra sao thì ra, Giáo hội vẫn mãi sinh động và đang sống mạnh, bởi vì Đức Kitô đã phục sinh và đang sống. “Đừng xao xuyến!”[13] Đừng sợ!

- nhận được ơn cứu độ [niềm vui ơn cứu độ] đưa đến sự sống đời đời; nhờ đó, có được khả năng vô song và giá trị siêu việt của đời kitô hữu “thứ thiệt” [tức sống trong ơn thánh sủng], với không biết bao phương tiện dồi dào [Lời Chúa, các bí tích, cầu nguyện, kinh nghiệm khôn ngoan của Hội Thánh và các thánh, cũng như các chức năng và tác vụ trong Giáo Hội, v.v.] để hợp tác vào trong công trình cứu độ... bao quát ôm trọn toàn thể nhân loại, toàn thể thế giới;

- nhận được sứ mạng cao cả, sứ mạng tiếp tục công trình cứu độ của Đức Kitô: làm cho đủ mức những gian nan Đức Kitô còn phải chịu... vì lợi ích của Hội Thánh.[14]

- nhận thấy ơn cứu độ đã được ban ra sung mãn cho hết mọi người, tuôn trào dồi dào xuống trên toàn thể nhân loại, trên toàn bộ vũ trụ... đưa dẫn đến cõi trường sinh bất diệt;[15]

- thấy mãnh lực phục sinh đã biến đổi hẳn ý nghĩa của đau khổ, bệnh tật và sự chết [chiến thuật “độc trị độc,” “gậy ông đập lưng ông”];

à xem đồ hình minh họa sau đây:

                    [16]

- trong mãnh lực phục sinh của Đức Kitô, khổ đau, chết chóc trở thành khí giới đánh bại tội lỗi,[17] mang lại công đức = ơn cứu độ cho chính mình và cho người khác; đó là cuộc sống hằng giây phút của người kitô kết hiệp với Đức Kitô qua ơn thánh sủng [ngoài ơn thánh sủng, hoạt động, khổ đau của con người – dù có mang danh nghĩa là kitô hữu, thì cũng – chẳng có ích gì trước mặt Thiên Chúa]; mừng Phục Sinh là sống niềm vui có được mãnh lực cứu độ ấy hoạt động hằng giây hằng phút trong chính con người và cuộc sống của mình, của nhân loại...

à Nếu sống mãnh lực phục sinh từng giây phút hiện tại của cuộc sống – mãnh lực cứu độ trần gian – qua việc kết hợp với Chúa Kitô[18] nhờ đời sống ơn thánh [qua đức tin, cậy, mến... như nhành nho kết vào thân nho; như đồ dùng điện nối với dòng điện qua ba chấu điện], thì dù có bệnh tật, già nua... thế nào đi nữa, mọi người đều hữu ích cho Giáo hội và nhân loại, đều có sức mang lại ơn cứu độ đến tận cùng thế giới, đều có ảnh hưởng tông đồ ở khắp nơi [đó là hữu ích tính và giá trị cứu độ của khổ đau và chết chóc trong mối liên kết với Đức Kitô qua ơn thánh sủng: trong Đức Kitô, không một ai là vô dụng cả!];[19] 

à Vậy, tự bản chất, người kitô thực thụ là người sống trọn niềm vui thiêng liêng,[20] bởi có:

- Chúa ngự trong lòng - có một niềm hy vọng lớn lao;

- sứ mạng sống và loan báo Tin Mừng , Tin Vui ! [buồn bã thì làm sao rao truyền tin vui cho được?];

à Thế nên, trong đời, người kitô phải biết vui buồn cho có trật tự ... cách thức tạo lại niềm vui ơn cứu độ...

- vui nếu có ơn thánh sủng [niềm vui căn bản , cho dù có gặp hoạn nạn...] - buồn [ưu phiền] nếu thấy mất ơn thánh sủng [cho dù có trúng số độc đắc lớn];[21]

- tạo lại niềm vui [bản chất của người kitô] ( thống hối;

- bí tích cáo giải [tức là làm để có niềm vui căn bản];

à Chiếm giải vô địch : cha mẹ nào không muốn con mình hay nhất, giỏi nhất, thành công nhất... thế mới hiểu Thiên Chúa, là Cha là Mẹ cũng muốn mỗi người trở thành hay, tốt “nhất” = vô địch trên đường nên trọn lành [sống trọn thánh ý, kế hoạch của Thiên Chúa]; thế nên, Người gửi đến cho[22] những cơ hội “khó” [ai Chúa thương nhiều, muốn cho trở thành vô địch, thì Người gửi cho càng nhiều khổ đau... như Đức Kitô và Đức Mẹ] để luyện tập... đó là những dịp nên thánh, sinh ơn cứu độ, tăng thêm hạnh phúc đời sau, bởi khổ đau, chết chóc đã trở thành khí giới đánh bại tội lỗi, mang lại công đức cứu độ; là những dịp vàng ngọc [kỹ thuật dùng lửa luyện vàng, dùng khí cụ sắc bén rắn chắc để dũa mài những hạt ngọc, hạt xoàn] giúp cho trở thành vô địch[23] trong vận động trường khổ đau, trong Nườc Trời.

à  Bởi “Khổ đau đời này không đáng gì so với vinh quang đời sau.”[24] “Thật vậy, một chút gian truân tạm thời trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng ta cả một khối vinh quang vô tận, tuyệt vời. Vì thế chúng ta mới không chú tâm đến những sự vật hữu hình, nhưng đến những thực tại vô hình.”[25] Thí dụ: chạy mấy vòng dốc mà được thưởng cả một ký vàng... chạy càng nhanh, càng xa thì số vàng được nhân lên gấp đôi, gấp ba... thì ai mà không rán sức chạy! Thế mới rõ: chấp nhận, vui chịu khổ đau với Đức Kitô thì giống như là đi lượm hạt xoàn... thiêng liêng, có giá trị đời đời... cho kho tàng trên trời!

à Vậy phải biết đem hết sức lực mà lượm hạt xoàn[26]...

à Trình tự các cuộc hiện ra[27] (xem ra hợp lý[28] theo Phúc Âm, chứ không thể xác quyết đó là thứ tự lịch sử), với:

. Đức Mẹ;[29]

. Maria Mácđala[30] - các phụ nữ;[31]

. Phêrô[32] - hai môn đệ đi Emmau[33] - các tông đồ I: không có Tôma;[34]

. các tông đồ II: có Tôma[35] - bảy tông đồ bên bờ hồ Galilê;[36]

. các tông đồ và môn đồ lúc ‘lên trời’.[37]

 

Kinh Thánh:

• Nkm 8:10: “Niềm vui của Chúa là thành lũy (sức mạnh chở che) của tôi”;

• Lc 24:52; Ga 20:20: các môn đồ lòng đầy hoan hỷ;

• Cv 5:40-42: “Các tông đồ... hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giêsu.”

Rm 8:14-30: cùng đau khổ cùng hưởng vinh quang... đau khổ đời này không sánh được với hạnh phúc, vinh quang đời sau;

• 1Cr 15:54-58: trong Đức Kitô, khó nhọc không vô ích...

Pl 3:7-16: cố chạy để đoạt giải... hy vọng sống lại;

• Pl 4:4-5: niềm vui của người kitô “hãy vui lên...”

• Pl 4:13: làm được tất cả trong Đấng ban sức mạnh cho...

1Pr 4:12-19: phúc thay ai cùng chịu đau khổ với Đức Kitô.

 

Hiện ra

 à với Đức Mẹ :[38]

- niềm tin yêu cậy trông khi Chúa từ trần:

. nơi Mẹ đang trong cơn thử thách, khổ đau, dù, một giây phút, có làm như khuất sau bóng mây thưa... thì cũng vẫn kiên vững giữa bao nhiêu ngang trái: phản bán, chối bỏ, trối chạy...   

. nơi tông đồ, môn đồ thì như tàn rụi dưới đống tro tàn;[39]

- từ chiều thứ sáu cho đến tối thứ bảy: một mình, Mẹ hồi tưởng lại cả cuộc đời đầy khổ đau của Con mình[40] ...với từng chi tiết khổ nhục... cho đến lúc táng xác xong ... cả một con đường thánh giá kéo dài 33 năm!

- từ tối thứ bảy đến sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần: Mẹ trở lại hiện tại... trồi hướng về tương lai với niềm xác tín sâu xa: Con mình sẽ sống lại; rồi cố hình dung... hình dung Con mình sống lại sẽ như thế nào... chắc chắn không phải như con bà góa Naim hay như Lada­rô...

- đang ngẫm nghĩ, hình dung như vậy, thì, lối hai ba giờ sáng ngày thứ nhất trong tuần,[41] hình ảnh trong đầu Đức Mẹ bỗng rõ dần... Mẹ chớp mắt, bỡ ngỡ... Chúa Giêsu hiện rõ và bảo: “Con đây!” [Người chiêm niệm dừng lại và cố nhìn kỹ để cảm nhận niềm vui bừng lên trong hai đôi mắt nhìn nhau![42]]

- chuyện trò thân mật, Chúa Giêsu đưa cho Mẹ xem các dấu thánh vinh quang... rồi cám ơn Mẹ đã hợp tác đắc lực trong công cuộc cứu độ, đặc biệt kể từ lúc Truyền tin...và từng bước... cho đến dưới chân thánh giá;

- Mẹ thưa lại, đại để: không có chi! Mẹ chỉ làm bổn phận của Mẹ đối với Thiên Chúa; và trái lại, Mẹ phải cám ơn Chúa Cha, Con và Chúa Thánh Linh đã cứu độ Mẹ, đã cho Mẹ được vinh dự hết sức lớn lao... là hợp tác với Con, vào trong một công trình hết sức lớn lao như thế... Hân hoan, lòng tràn ngập tâm tình tạ ơn, Mẹ cất tiếng ngân lên bài ca nằm lòng của Mẹ: “Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa...”[43]

- Chúa Giêsu chăm chú lắng nghe... rồi tấm tắc: “Mẹ ngâm hay!” Ngài trình bày cho Mẹ hay những gì sẽ diễn ra trong thời gian sắp tới: Ngài hiện ra an ủi, củng cố các tông đồ trong 40 ngày; sau đó về trời và phái gửi Thánh Thần đến; Ngài nhờ Mẹ chuẩn bị – sau khi Ngài lên trời, trong thời gian chờ đợi[44] – cho các tông đồ đón nhận Thánh Thần[45] như xưa kia Mẹ đã đón nhận... Mẹ ở lại một thời gian với Giáo hội sơ khai, rồi sau đó sẽ được đưa lên trời cả hồn cả xác...

- Mẹ thưa: “Xin vâng! Tất cả những gì Thiên Chúa muốn, Mẹ đều xin vâng, và cố gắng hết sức để thi hành tốt đẹp;” rồi, dù hạnh phúc có Con mình bên cạnh, Mẹ cũng hy sinh, muốn chia sẻ niềm vui cho người khác, nên nhắc: “Trời bắt đầu sáng; Con đi gặp các môn đồ đi, họ đang cần được an ủi, củng cố. Các bà đã hẹn nhau đi mua thêm thuốc đem ra mồ để ướp tiếp... hôm nọ, họ thấy thiếu... mà phải đợi cho xong ngày sabát.”

- Chúa Giêsu: “Đúng! Con đi. Hẹn gặp Mẹ lại...” Hai Mẹ Con nhìn nhau, tạm biệt...

- dù vắng bóng Con, nhưng những ngày sau đó – ngoài những lần Đức Kitô hiện ra lại với Mẹ – Mẹ cảm thấy Con mình ở gần bên cạnh mình... Mẹ vẫn tiếp tục sống trong niềm vui tràn ngập cõi lòng, lộ rõ trên nét mặt âm thầm, trầm ngâm mà rạng rỡ... Mẹ không nói thì các bà cũng trực cảm được là Chúa đã hiện ra với Mẹ!

à với bà Maria Mácđala :[46]

- quyết tâm, kiên trì đi tìm... thúc đẩy bởi lòng mến nồng cháy... nhờ đó, được gọi đích danh... đối thoại thân mật...

- gọi tên: tình yêu thật không thể là “chung chung”...

- chỉ tình yêu [thiện cảm] mới gây được tin tưởng, mới bắc được nhịp cầu vào trong tâm tư sâu thẳm của đôi bên, mới giúp hiểu được nhau, nhận ra nhau thực sự... ai biết con người, ai “tâm lý” bằng Chúa!

- tâm sự: “Thầy lên cùng Cha” = xong sứ mạng, về dọn chỗ ( cứu cánh tối hậu... trong Thiên Chúa Ba Ngôi;

- tuy nhiên mối tương quan phải được ‘tinh thần hóa,’ gọt bỏ những gì còn ‘tình cảm’... đời sống thiêng liêng cũng thế;

- được gửi đi báo cho các tông đồ, những chứng nhân chính thức... gặp Chúa thì phải trở nên ‘tông đồ’ tức là được phái gửi đi để nói về Chúa... mang Chúa đến cho người khác;

à với Phêrô :[47]

- chạy ra mồ[48]...nhưng còn ‘bán tín bán nghi,’ Phêrô lẩn thẩn đi giữa ruộng đồng...

- bỗng, Đức Giêsu hiện đến... gọi tên Phêrô...

- Phêrô quay lại: bốn mắt nhìn[49] thẳng vào nhau [người suy niệm cũng phải nhìn kỹ...]; Phêrô từ từ quỳ xuống...

- trong ánh nhìn của Đức Giêsu, Phêrô nhận ra: ưu ái, thân thương, cả tin tưởng và kính trọng nữa... trước sau như một!

- Phêrô nhìn thẳng vào mắt Đức Giêsu... không chút mặc cảm... dù đó là lần đầu tiên gặp lại Thầy sau khi chối Thầy ba lần... không mặc cảm như đứa trẻ thơ nhìn mẹ mình: tin tưởng vào tình thương to lớn, đảm bảo của mẹ; cảm nhận mình với mẹ là một...

- và lòng Phêrô tràn ngập niềm vui, hiện rõ trên ánh mắt, trên gương mặt... tất cả những gì mấy ngày trước đây đã chết ủng trong lòng, trong tim của Phêrô, thì nay sống mạnh dậy tất cả...

- Đức Giêsu đỡ Phêrô dậy, đẩy nhẹ đằng sau lưng... hai Thầy trò đi dạo...

- không nói, Phêrô đi bên Thầy mà lòng rộn lên một niềm vui khôn tả... chân bước nhẹ, mà lòng tung tăng như một trẻ nhỏ nắm tay mẹ, dạo chơi trong thảo cầm viên nở hoa... hớn hở, yên bình, an toàn, hạnh phúc, sung mãn...

- mở rộng lòng, Phêrô đón nhận nghị lực, sức sống... còn gì nữa!?

- và như thế, hai Thầy trò đi bên nhau hàng giờ...

- suốt đời, Phêrô giữ kỹ sâu trong con tim, kỷ niệm về ánh nhìn của Thầy trong cuộc hiện ra lần đầu với mình sau khi sống lại... nhất là những lúc gặp khó khăn... ( giữ lại trong cuộc sống, kinh nghiệm gặp Chúa;

à với hai môn đệ đi Emmau [50]

- hai điều không nên bắt chước: _ bỏ cộng đoàn anh em mà đi... đi tìm an ủi chỗ khác, người khác, ‘trốn’ vào một công việc khác không thuộc bổn phận của mình; sao lại bỏ đi mà không chờ đợi, bàn hỏi... _ ủ rũ, buồn bã, mất hết hy vọng... người kitô mà buồn! Chỉ vì thiếu niềm tin sống động! Có tin thì mới gặp, mới nhận ra, mới vui!

- hai điều nên bắt chước: _ hai người cùng đi... để chia sẻ, nâng đỡ nhau _ vẫn nghĩ về Đức Giêsu... vẫn đọc Kinh Thánh, vẫn cầu nguyện dù khô khan?

- Đức Giêsu ‘lẽo đẽo chạy theo’ các môn đồ... _ không ép buộc chấp nhận... _ kiên nhẫn, nhẹ nhàng và tế nhị chuẩn bị tâm lý, tinh thần... _ lắng nghe và cặn kẽ giải thích... dạy cho hiểu ý nghĩa của thánh giá, của đau khổ _ truyền ánh sáng, sức cảm hóa và nhiệt tâm, truyền ‘công lực’... _ rồi tôn trọng, để tự do... _ đợi chờ đương sự hợp tác...

- thành kiến che mờ [“chính Người thì họ không thấy... kẻ tối dạ... chậm tin”]...

- “...lòng bừng cháy... họ nài ép: ‘Xin mời ông ở lại...’”: sốt sắng chưa đủ, cần nỗ lực hợp tác cho đến cùng ... thì mới thực sự “thấy” được Ngài;

- qua một cử chỉ quen thuộc, họ đã nhận ra... tin tưởng, hy vọng, niềm vui, nhiệt huyết... đã sống dậy, họ đi loan báo tin vui...

- họ gặp Chúa qua ‘nghi thức bẻ bánh’? Thánh Thể? Lễ Tạ Ơn (Thánh Lễ) là một cuộc cùng đi trên đường Em­mau?

- Ngài luôn ở bên cạnh... _ trong cuộc sống, trong công việc hằng ngày _ trong thân mật, ưu ái qua niềm tin vào sự hiện diện (đặc biệt là trong Thánh Thể) của Ngài _ để đỡ nâng, ủi an...

à với các tông đồ [51]

- bất chấp những yếu đuối và lầm lỗi [chối, trốn chạy, ngờ vực] của các vị, Đức Giêsu vẫn yêu thương các môn đồ của mình với một tình thương bao la, kiên nhẫn, tế nhị tế nhị trung thành...

- Ngài tìm đến với họ... trong tình thân thương (“Có gì ăn không?”), trước sau như một... trao ban bình an , niềm vui , sứ mạng , Thần Khí , quyền năng tha thứ ... chuyện trò... khác hẳn với chiều Tiệc ly... cả một trời vui! – bất chấp tất cả... Ngài hiện diện giữa Giáo hội mọi thời... trong cùng một cung cách...

- hạnh phúc được ở bên Thầy Sống Lại... sống lại tất cả những gì Thầy dạy, Thầy hứa, Thầy dự phóng, v.v... với viễn ảnh bao trùm cả thế giới... ở bên Thầy ‘Đức Chúa’ ?

- dĩ nhiên, Thầy trò thân mật trao đổi với nhau nhiều điều:

. tựa như trong buổi ‘tâm sự tạm biệt’ nơi phòng Tiệc ly;

. Ngài giải thích như đã làm với hai môn đồ đi Emmau;

. cắt nghĩa về sứ mạng: đi đến tận cùng trái đất...

. nói về sự việc phải bị xử tệ, bị bắt bớ, giết hại ... cũng như về niềm vui như người mẹ sau khi sinh... và hãy tin:

. “Thầy đã thắng thế gian!”

. “Thầy không bỏ các con mồ côi... Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế!”

. “Thầy sẽ ban Đấng An Ủi... Người sẽ giải thích cho các con biết và hiểu chân lý toàn vẹn...”

. “Hãy ở lại trong Thầy... Hãy yêu thương nhau! Bình an cho các con!”

. v.v...

- ông tổ những người hoài nghi, duy thực chứng: Tôma

. không thấy thì không tin? có ai tự mình thấy, hiểu và chứng minh được hết mọi kiến thức khoa học, lịch sử, v.v. con người dựa theo đó mà sống trong cuộc sống hằng ngày?

. tin tưởng... để sống cuộc sống hằng ngày; có đức tin... để sống cuộc sống đời đời: “Phúc cho ai không thấy mà tin!” tất nhiên, nhất là bằng hành động...

. thái độ đóng kín cõi lòng trước mầu nhiệm...

. vào nhóm những người khác mình để có dịp trao đổi, mở lòng hầu gặp được Chúa...

. Đức Giêsu không ruồng bỏ một ai, một thứ tính tình nào... dù khó khăn, đòi hỏi bao nhiêu... Ngài vẫn chiều, thich nghi... một lúc nào đó... bằng một cách nào đó...

. không bao giờ thất vọng đối với bất cứ một ai... Ngài quyền năng và nhân hậu...

- ... nhưng tất cả đó cũng là niềm vui, niềm vinh dự, niềm hứng khởi, niềm lạc quan... của chúng ta bây giờ là kẻ có lòng tin!

à với bảy tông đồ bên bờ hồ Galilê :

Ø hiểu theo cách chung:

. “...để họ về Galilê”: trở lại với cuộc sống thực tế, với kế sinh nhai... giữa những bổn phận thiêng liêng và trần thế... phải đạp đất cho chắc để lấy đà mà lên trời...

. làm việc với sáng kiến, có trật tự, trong tinh thần đoàn kết, đồng tâm nhất trí, nắm tay nhau...

. có thất bại mỏi mệt vẫn không quản ngại, tiếp tục kiên trì...

. Chúa luôn đi bên cạnh... ẩn hiện... nhìn qua lòng tin yêu...

. giữa cuộc sống, giữ tư thế lắng nghe (thinh lặng, cầu nguyện...) Ngài lên tiếng, ngỏ lời...

. mềm dẽo theo chỉ giáo của Ngài dù đôi lúc xem ra táo bạo, khác với ‘khôn ngoan’ thế tục (đánh lưới lúc trời đã sáng!)...

. thành công và thành công cách lạ có thể giúp để dễ nhận ra Chúa (“Thầy đó!”), thêm tin yêu, thân mật, xác tín, hăng say, hào hứng... giữa những bổn phận hằng ngày (tìm và gặp Chúa trong mọi sự; chiêm niệm trong hành động; nên trong mọi lúc mọi nơi)... và biết là nhờ Chúa giúp...

. “Thầy đó!”: kẻ nhỏ (Gioan) người lới giúp nhau nhận ra Chúa...

. Chúa nuôi ăn: Thánh Thể, ơn trợ giúp... Chúa tế nhị lưu ý đến cả nhu cầu vật chất, thể lý... đến “cá bắt được” dù không cần... Vậy, lo gì?

. dù là Đức Chúa Phục Sinh, Ngài vẫn khiêm tốn ‘phục vụ” (làm bếp!)... để thân mật an ủi, bổ sức...

. kêu mời chìm vào trong thinh lặng, thân mật Thầy trò...

. dù có bội phản, chối né... Ngài vẫn tiếp tục kiên trì kêu mời về lại với tình yêu thương...

. bởi tình yêu là linh hồn, là sức mạnh vô song đem lại nghị lực hầu vượt thắng nổi tất cả trong hành trình đường đời dù có chông gai đến mấy... hầu kiên trì phục vụ tha nhân theo cương vị của mình...

. ...để đạt đến đỉnh cao phúc thật (thứ 8) của Nước Trời: nên giống Đức Kitô chịu đóng đinh...  

Ø hiểu theo nhãn quan giáo hội học :[52]

[Giáo hội sống giữa lòng trần thế, giữa dòng lịch sử]

- vô hình, nhưng Đức Giêsu hằng hiện diện bên cạnh các môn đồ... mọi thời đại [và ở giữa Giáo hội, để đỡ nâng... một cách âm thầm];

- sáng kiến và chỉ đạo là từ Phêrô... ‘nhóm’ tán thành và cùng hoạt động theo tinh thần đoàn kết, cộng đoàn... [trong Giáo hội, giáo hoàng đứng đầu, chỉ đạo, đề xướng sáng kiến và làm việc theo phương thức cùng tinh thần đoàn nhóm... tông đồ đoàn, giám mục đoàn];

- đánh suốt đêm mà không bắt được gì: thử thách... nhưng đoàn kết, hợp tác... kiên trì... dưới sự chỉ đạo của Phêrô [sứ mạng và sinh hoạt của Giáo hội cũng tiến hành trong cách thức tương tự];

- Đức Chúa hiện đến, ở bên cạnh, đứng trên bờ... bên cạnh cộng đoàn chịu thử thách, nhưng biết lắng nghe để nhận ra và làm theo lời chỉ bảo... [đó là hình ảnh sinh động của cuộc sống nhiệm thể Đức Kitô];

- thành công với Chúa: mẻ cá lớn... [với sức mạnh của Chúa, Giáo hội đón nhận hết mọi người không mảy may phân biệt...: phổ quát – lưới không rách[53] = hiệp nhất]

- dấu chỉ giúp nhận ra... Gioan: càng thân thiết thì càng nhận ra nhanh... chia sẻ... Phêrô nhảy ào xuống biển... đi đến với Thầy, không mặc cảm! [kẻ trên người dưới trong Giáo hội dùng đoàn sủng của mình mà giúp nhau nhận ra Chúa, ý Chúa và mau mắn đến với Người];

- như một người mẹ, thấy trước nhu cầu, Đức Giêsu ân cần chăm sóc, lo cho cả đến phần xác: dọn bữa sáng... tế nhị lưu tâm đến công sức của các môn đồ: “Đem ít cá mới bắt được tới đây!” Thầy trò quây quần thân mật,  trong ánh nắng ban mai... tràn đầy an bình... [Chúa nuôi sống Giáo hội bằng chính mình Người, là Thánh Thể... trong tình thân thương, hiệp nhất... Giáo hội mãi mãi quây quần trong bầu khí đó];

- cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu với Phêrô:

. chính thức củng cố quyền bính của Phêrô trước mặt ‘nhóm tông đồ’ [trước mặt Giáo hội, trước mặt loài người... nhằm tới việc gìn giữ hiệp nhất trong Giáo hội duy nhất];

. ‘interview’ : cuộc phỏng vấn để đặt làm mục tử tối cao trong Giáo hội – giáo hoàng – qua ba câu hỏi quy trọn vào lòng mến , tương ứng với sứ vụ ba chiều kích (ngôn sứ, tư tế, chỉ đạo)... Đó là điều kiện số một, điều kiện tiên quyết!

. “...có mến Thầy hơn các anh em này không?”= có mến, có sống thân mật với Thầy, có làm theo ý Thầy, có thánh thiện... hơn các người được trao phó cho con chăn dắt, hướng dẫn không? [đó là câu hỏi đặc biệt đặt cho các đấng bậc giữ những trọng trách hướng dẫn hàng đầu trong Giáo hội];

. có mến Chúa đủ mới có sức để phục vụ – phục vụ hữu hiệu và kiên trì – con cái của Chúa, nhất là trong những trạng huống khó khăn... thiếu tình yêu cao độ [hơn ] ấy thì khó mà gánh cho nổi gánh nặng mục vụ... khó mà chu tất thỏa đáng sứ mạng tông đồ!

. ba lần hỏi... ba lần trả lời: rõ ràng và chắc chắn từ hai phía... mãi mãi là như thế, bởi câu hỏi và câu trả lời kia sẽ kéo dài suốt cuộc đời tông đồ!

. chăn chiên con và chiên: trọn cả đoàn chiên... bây giờ cho tới khi Thầy trở lại... [Phêrô và các người kế vị Phê­­rô có quyền trên toàn thể Giáo hội];

. ...bị dẫn đi nơi chẳng muốn = chịu tử đạo ( mục tử: yêu mến Đức Giêsu = hiến mạng sống cho Chúa và cho đàn chiên, với tác vụ: phục vụ trong tình yêu mến [đó là ý nghĩa đích thực của quyền bính trong Giáo hội];

. đó là phần thưởng cuối cùng và cao nhất: được ơn tử đạo như Thầy mình [= phúc thật lớn nhất trong Nước Chúa... phúc thật thứ tám].

. dù vậy, “Hãy theo Thầy!” trong tin yêu và hy vọng...

- đó cũng là cuộc đối thoại Đức Giêsu hằng tiếp tục gióng lên với ‘tông đồ’ của mọi thời!

- Đức Giêsu không trả lời thẳng về Gioan, bởi tiêu điểm sự việc hôm nay (đoạn trình thuật) là Giáo hội, là Phêrô, đầu hữu hình của Giáo hội, hiện thân dương thế của hiệp nhất ... (chứ không phải là gì khác, dù có liên quan đến một người bạn chí thân chí thiết chăng nữa)... [làm sao có thể ngồi yên, không ưu tư và tận lực tiếp tay với công cuộc xây dựng hiệp nhất toàn vẹn của Giáo hội?!].

à Lên trời – Hiện xuống :[54]

- lên trời... muốn nói – qua một nghi thức cụ thể, tác động mạnh – từ đây Ngài sẽ không hiện ra như trong bốn mươi ngày vừa qua...

- Ngài là Chúa: lên ngự bên hữu Chúa Cha[55]... và sẽ lại đến;

- có thế, các tông đồ mới khỏi ngong ngóng chờ mong gặp lại Thầy tại Giêrusalem, Galilê hay đâu đó trong xứ Palét­tin;

- ...mới lo để tâm chuẩn bị và mở rộng lòng đón Chúa Thánh Thần, hiện xuống qua một biến cố chấn động làm cho thức tỉnh; ...mới đi vào nội tâm để gặp Người, vì lẽ Người ở trong nơi sâu thẳm đó; bởi nếu cứ bận tâm ‘chia trí,’ trông chờ gặp cho được Thầy để ‘đặt câu hỏi,’ để nhờ Thầy giải quyết các vấn đề... thì sẽ không gặp được Thần Khí đang hiện diện bên trong; quả đó chính là hơi thở vào của các tông đồ, của Giáo Hội sơ khai ...

- chẳng thế mà Đức Giêsu đã nhắn nhủ: “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em”;[56] vì lúc đó Ngài sẽ gửi Thánh Thần đến tràn ngập... vì lúc đó không còn biết hỏi ai, các tông đồ sẽ để tâm cầu nguyện, suy nghĩ, nhận định... và qua đó các vị sẽ gặp được ánh sáng của Thánh Thần, như thấy rõ trong ngày Hiện xuống, trong ‘công đồng’ Giêru­sa­­­­lem;[57]

- vậy: cuộc tử nạn, các biến cố sống lại, lên trời và hiện xuống là những giai đoạn kết chặt với nhau trong cùng một mầu nhiệm phục sinh;

- từ đây, không còn và không cần nhìn về một nơi chốn (Pa­léttin...) để tìm sức mạnh trợ giúp, bởi bất cứ ở đâu các tông đồ cũng gặp được Thần Trí của Đức Kitô, Thầy mình[58]...

- và như thế, lòng đầy tin tưởng, các tông đồ mạnh dạn, dứt khoát ra đi ... cho đến tận cùng trái đất để truyền rao Tin Mừng, như Thầy dấu yêu và quyền năng đã truyền bảo.[59] Và đây là như hơi thở ra ...

- có thế, đức tin mới lớn mạnh... “Phúc cho ai không thấy mà tin!”[60]

- và đó cũng là bài học cho mỗi một kitô hữu: có được nội tâm hóa (hơi thở vào) thì đời sống thiêng liêng cá nhân mới trưởng thành, mới có sức mà tung ra (hơi thở ra) để làm tông đồ, làm chứng cho Tin Mừng ở mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh,[61] không ngại ngùng, sợ sệt... xác tín là luôn có Thần Trí Thầy mình ở bên cạnh...

- ... lòng hướng về Trời, nơi quê thật... cố hoạt động và sống làm sao để “tên được ghi trên Trời”[62] ...

- người cấm phòng cũng yên dạ trở về với cuộc sống hằng ngày... biết là có Thần Trí luôn ở với mình trong mọi nơi, mọi lúc, mọi hành động, mọi hoàn cảnh... biết phối kết hài hòa chiêm niệm với hoạt động![63]

 

 Chiêm niệm để được Tình Yêu [64]

Hai điểm cần lưu ý :[65] 

1- Tình yêu phải được thể hiện qua hành động , chứ không phải là chỉ được nói lên bằng lời.

2- Tình yêu cốt ở chỗ hai người yêu nhau trao đổi , chia sẻ qua lại cho nhau những gì mình có.

à Ơn xin: “được hiểu biết thâm sâu về không biết bao nhiêu ơn lành đã lãnh nhận, để với lòng biết ơn sâu xa, tôi có thể yêu mến và phụng sự Chúa chí tôn trong mọi sự .”[66] 

Bốn điểm suy chiêm

* Điểm một :

à trong tinh thần suy niệm, tổng quát nhìn lại, hồi tưởng lại – trong ánh sáng phục sinh – toàn bộ lịch sử cứu độ – vừa mới sống qua trong những ngày cấm phòng – tức công cuộc tạo dựng và công trình cứu độ , với tất cả ân huệ tự nhiên và siêu nhiên mà Thiên Chúa – chủ ý – cho chúng ta thừa hưởng trong Đức Kitô.[67] Trong đó, có

- những ân huệ chung, nhưng ban với một ý định riêng[68] cho mỗi người: trái đất, mặt trời, trăng, sao, không gian vũ trụ, khí thở, thức ăn thức uống, áo mặc, nhà ở... gia đình, xã hội... Lời Chúa, bí tích, Giáo hội, các thánh thông công, v.v...

- những ân huệ ban riêng, những biến cố xảy đến trong đời sống cá nhân – khác nhau – cho mỗi người ... và mỗi người tự biết...

- quà, ân huệ ‘thay thế’ cho người tặng quà... quà càng quý, càng nhiều thì tình thương của người tặng càng lớn, càng sâu, càng tha thiết...

- không chỉ những ân huệ tạo dựng , Ngài làm ra... “Chúa còn... ban chính mình Ngài cho tôi ! – tình thương vô biên !

- nhìn kỹ... cân nhắc... thưởng thức tình yêu thương nhận được ... rồi – có qua có lại – suy xét về điều tôi phải hiến dâng lên Ngài để làm bằng cho tình yêu ‘hết lòng hết sức’ của tôi đối với Ngài ...

- là gì nếu không phải là tất cả ? – “Xin hãy nhận lấy !”[69]

          

* Điểm hai :

à không những ban quà, Thiên Chúa làm như đến bên tôi để tận tay trao quà, bởi chính Ngài “ở trong các tạo vật”[70]...

- mà tôi đang có ...

- tôi là đền thờ Ngài ngự... hiện diện ưu ái, thân mật ...

- suy nghĩ... nhất là về bản chất tương can, tương tác của tình yêu...

 

* Điểm ba :

à không phải là quà ‘cũ’ sẵn có, mà là quà ‘mới’ , còn tươi , sinh động...

- hằng hoạt động , tiếp tục ra sức ‘làm việc’: từng bước Ngài chuyền sức hiện hữu, sự sống sinh vật, sự sống động vật, sự sống trí khôn/tâm linh, và cả đời sống siêu nhiên nữa...[71]

- và không ngừng nhật nhật tân hóa các món quà Ngài ban... để giữ cho chúng được tồn tại, luôn luôn mới, luôn luôn sinh động, mãi mãi tốt đẹp hơn... phù hợp với nhu cầu của mỗi người chúng ta.[72] Ngài quan phòng... hiện diện đầy năng động ...

- yêu thương bằng hành động ...

- suy nghĩ... để tìm cách đáp trả... “Xin hãy nhận lấy !”  

 

* Điểm bốn :

à dù nhiều thứ, và vô số loại quà... nhưng tất cả đều đến từ một Chúa duy nhất, là Cha, như “tia sáng bừng phát từ mặt trời”, như “giòng nước khơi mạch từ nguồn suối”[73] và phản ánh chính Ngài ...

- ‘phát xuất’ là do Ngài ‘đưa ra’ ...

- như, do Ngài: thông minh đến từ thông minh vô hạn... sức mạnh đến từ sức mạnh vô biên... vẻ xinh đẹp đến từ nguồn mỹ hảo vô tận... đi lên đến nguồn gốc sinh động của tất cả, là chính Ngài!

- Ngài hiện diện tỏ rạng , cụ thể ...

- yêu thương bằng hành động ... suy nghĩ...

- Hãy nâng tâm hồn lên! Hãy đi vào trong tình thân mật với Ngài! Hãy tìm và gặp Ngài trong mọi sự! Trong chiêm niệm và trong hành động... Hãy phối hòa cả hai, làm cho cả hai trở thành một...

- ra sức đáp trả... “Xin hãy nhận lấy !”

Thực tập là để thực hành:

 Linh Thao là thời gian thực tập,

 Đời sống  là môi trường thực hành!


[1] “Cầu xin điều tôi muốn [nhận được]: ...xin ơn được vui mừng mãnh liệt vì sự vinh quang và vui mừng dường ấy của Đức Kitô, Chúa chúng ta” (Lt 221).

[2] Nkm 8:10

[3] Rm 8:17b; “Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Ngài tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ” (1Pr 4:13); xem 1Pr 5:1; 2Tm 2:11-12.

[4] “Xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ...” (Tv 50:14).

[5] “Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo” (Mt 10: 34).

[6] “Niềm vui của Đức Chúa là thành trì bảo vệ [sức mạnh của] anh em” (Nkm 8:10).

[7] Xem Ga 16:33. Thiên Chúa thắng trong một cách thức vượt quá tầm nhìn mắt trần loài người!

[8] Xem Ga 14:18

[9] Xem Mt 28:20, và cả Ga 14:18.20

[10] Ga 14:1

[11] Xem Ga 5:17

[12] Xem Mt 13:24-30.36-42: Dụ ngôn cỏ lùng. “Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, rồi quảng chúng vào lò lửa; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”

[13] Ga 14:1

[14] Xem Cl 1:24

[15] Nhìn ngắm công trình tạo dựng – như đã suy chiêm trong phần Nguyên lý và Nền tảng lúc khởi đầu tiến trình Linh Thao, nhưng là – dưới ánh sáng huy hoàng của ơn cứu độ

[16] Ít là làm cho đau khổ, bệnh tật và chết – dù là theo luật tự nhiên – trở thành nặng nề gấp bội, khổ đau thật sự... bởi không còn mang được ý nghĩa cao cả và tầm giá trị siêu việt

[17] Xem Rm 8:2

[18] Xem Gl 2:20

[19] Xem Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo , số 1368. “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2:20). Duy chỉ khổ đau [khắc kỷ mà linh hồn là tình yêu đức ái] “kitô” [= kết hiệp với Đức Kitô trong ơn thánh sủng, x. 1Cr 13] mới mang lại được – và nhất thiết mang lại – hoa trái sinh ích cho cuộc sống mai sau [và cả đời này], cho hạnh phúc đời đời

[20] Xem Pl 4:4-7; 1Pr 1:6-9; 4:12-14. “Mừng vui lên! [vì] được đầy ân sủng,... được Thiên Chúa ở cùng” (Lc 1:28): vui vì được đầy ân sủng ! Ngạn ngữ Tây Phương kitô giáo có câu: “Một ông thánh buồn là một ông thánh đáng buồn [tức là không thánh gì cả]”; xin cũng xem Tv 5:12; 63:11. Có hai mức độ vui buồn trong con người: hời hợt trên mặt hoặc là trần thế, và sâu thẳm tận trong đáy lòng hoặc là của Chúa (x. Cl 2:6-7)

[21] “Thật thế, anh em đã phải ưu phiền do ý Thiên Chúa, nên chúng tôi không làm thiệt hại gì cho anh em. Quả vậy, nỗi ưu phiền do ý Thiên Chúa làm cho chúng ta hối cải để được cứu độ: đó là điều không bao giờ phải hối tiếc; còn nỗi ưu phiền của thế gian thì gây ra sự chết. Hãy xem những hậu quả mà nỗi ưu phiền, do ý Thiên Chúa, gây ra nơi anh em: bao nồng nhiệt, và hơn thế nữa: bao lời xin lỗi, bao ân hận, bao sợ hãi, bao ước mong, bao nhiệt tình...” (2Cr 7:9-11). Thế nên, khi buồn, vui, nên hồi tâm để xem tại sao vui, buồn, hầu phản ứng cho đúng, cho có trật tự. Có thể liên kết các nỗi buồn vui này với kinh nghiệm về sầu khổ (desolation ) và an ủi (consola­tion ), bàn đến trong phần trình bày các Quy tắc về Phân biệt thần loại (x. Lt 313- 336, và Phụ trương V của tập sách). Qua nỗ lực hồi tâm, thánh Inhã đã nhận ra được nét khác biệt giữa niềm vui [an ủi] dịu ngọt, sâu thẳm của Chúa và cái vui hời hợt, đầy mùi chua chát của thế gian, và nhờ đó đã trở lại, đã có được sức để bỏ tất cả lại đằng sau mà bám chặt vào Chúa suốt đời. Kinh nghiệm của niềm vui nội tâm sâu thẳm cũng mang lại nghi lực tương tự như thế cho người tín hữu. Một khi đã nhận được kinh nghiệm của niềm vui như thế, nên cố gắng giữ gìn, đừng để mất đi; bởi nếu để mất đi, thì sẽ gặp nguy cơ rơi vào tình trạng nhàm chán thiêng liêng, cho rằng mình đã dùng “biện pháp mạnh” mà vẫn không được gì, rồi đâm ra coi thường, buông xuôi trong các việc thiêng liêng

[22] “Người gửi đến cho...”: làm như bắt buộc... nhưng thực ra là vì con người thường có khuynh hướng lười biếng, sợ khó nhọc, khổ đau ... hơn nữa, vì con người không biết chọn những gì và thế nào cho đúng... (x. Rm 8:26); Thử thách vì thương: Kh 3:19. Xin cũng xem 1Cr 10:13 [“Người không để anh em bị thử thách quá sức...”]; 2Cr 12:9 [“Ơn Ta đủ cho con!”]; 2Cr 12:10 [“Khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh”]; Pl 4:13 [“Tôi có sức chịu mọi sự, trong Đấng ban sức mạnh cho tôi”], v.v... Khổ đau còn mang chiều kích cộng đoàn và tính chất liên đới: bởi đó là dịp để những người thân yêu, chung quanh có cơ hội thực thi bác ái, sống tình tương trợ... hầu cùng nhau trở thành “vô địch!”

[23] “Trong cuộc chạy đua trên thao trường, tất cả mọi người đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt giải. Anh em hãy chạy thế nào để chiếm cho được phần thưởng. Phàm là tay đua, thì phải kiêng kỵ đủ điều, song họ làm như vậy là để đoạt phần thưởng chóng hư; trái lại chúng ta nhằm phần thưởng không bao giờ hư nát” (1Cr 9:24-25; xem cả các câu 26-27 và  Dt 12:1-4)). Xin cũng xem Gc 1:2-4

[24] Rm 8:18

[25] 2Cr 4:17-18; x. Rm 8:18

[26] Chứ không phải là ‘mẻ chai’ nguy hiểm... nếu không, e rằng sẽ bị loại vào trường hợp Lời Chúa sánh ví: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em” (Mt 7:6).

[27] Xem Lt 299-307 (= trình tự các cuộc hiện ra).

[28] Phụng vụ Tuần Bát nhật Phục sinh cũng sắp tương tự như thế.

[29] Lt 299: “Dù không nói đến, nhưng Kinh Thánh ngầm chỉ về cuộc hiện ra ấy qua việc trình thuật các lần Ngài hiện ra với bao nhiêu người khác. Bởi Kinh Thánh giả thiết là chúng ta có trí thông minh [để hiểu], như có lời chép: ‘Cả anh em nữa, bây giờ mà anh em vẫn còn ngu tối [kém thông minh đến vậy] sao?’ (Mt 15:16).” Nhiều thánh nhân và tác giả trong truyền thống Giáo hội cũng xác tín như vậy. Sở dĩ Phúc Âm đã không ghi lại là vì nhiều lý do: các cuộc hiện ra được trình thuật là để làm chứng sự việc Đức Kitô đã sống lại; chứng tá chính thức về sự kiện Đức Kitô sống lại, là các tông đồ (mọi chứng từ hay chứng tá khác đều quy về các ngài: “Về báo cho anh em của Thầy...” [Mt 28:10; và Ga 20:17]; theo pháp luật Do thái thời ấy, lời chứng của phụ nữ không có giá trị tại tòa; vì thế, nếu Phúc Âm trình thuật cuộc hiện ra với Đức Mẹ, thì không những không giúp cho việc làm chứng, mà còn kéo theo tác dụng phản chứng, bởi làm như: mẹ hát con khen; con hát mẹ khen!

[30] Mc 16:1-11; Mt 28:1-8; Lc 24:1-10; Ga 20:1-10.

[31] Mt 28:8-10; Ga 20:14-15

[32] Lc 24:34; xem 1Cr 15:5 (Phêrô được kể ra trước nhất trong các cuộc hiện ra đoạn văn thuật lại).

[33] Lc 24:13-35

[34] Lc 24:36-49; Ga 20:19-23.

[35] Ga 20:24-29

[36] Ga 21:1-23

[37] Mt 28:16-20; Lc 24:50-52; Cv 1:6-11. Về các cuộc hiện ra, cũng nên xem thêm 1Cr 15:1-8

[38] Đây chỉ là một mẫu “hình dung” để giúp chiêm niệm... Có nhiều phương cách khác... Ai hợp với cách thức nào thì dùng cách thức ấy, miễn sao đạt đến được mục đích nhắm đến trong “ơn xin” là được

[39] “...những người đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc” (Mc 16:10); “các ông sợ người Do thái” (Ga 20:19). Đó là trạng huống của những ai ngày xưa cũng như ngày nay, thiếu niềm tin vào Chúa sống lại

[40] “... nhớ đến những khó nhọc đau đớn mà Đức Kitô Chúa chúng ta đã chịu từ khi sinh ra cho đến... cuộc thương khó” (Lt 206b).

[41] Tức là ngày thứ ba sau cuộc tử nạn: Về “ngày thứ ba” xin xem: Mc 8:31tt; 9:31tt; 14:58tt; Lc 24:46; Cv 10:40. ( Chúa nhật, ngày thấy mồ trống, ngày bắt đầu có những cuộc hiện ra? ( Theo truyền thống Kinh Thánh, “ngày thứ ba” là lúc Thiên Chúa cứu rỗi (x. Hs 6:1t), như thấy trong các biến cố: A­bra­ham chuẩn bị sát tế Isaác (x. St 22:4), Giuse trả tự do cho các anh em ông (x. St 42:17t), Giavê xuất hiện với dân Ngài (x. Xh 19:11.16), Đavít nghe tin mừng (x. 2Sm 1:2), vua Hêdêkia được phục hồi (x. 2V 20:5), Étte bắt đầu cứu giúp Ítraen (x. Et 5:1), Giôna ra khỏi bụng cá (x. Gn 1:17; 2:10).

[42] Đối lại với cảnh nhìn đau thương trên đường thập giá.

[43] Lc 1:47-55; xem 1Sm 2:1-10.

[44] Xem Cv 1:8

[45] Xem Cv 1:13-14

[46] Xem Ga 20:11-18. Đi tìm dấu lạ (Ga 20:1-10) của Đấng phục sinh, trong Giáo hội sơ khai đang băn khoăn: Mácđala (tình cảm ), Phêrô (chậm chạp ), Gioan (trực giác ), Tôma (hoài nghi )

[47] Xem Lc 24:34. Có lẽ Phêrô là tông đồ đầu tiên được gặp thấy Chúa sau khi Ngài sống lại.

[48] Xem Lc 24:12; Ga 20:3-10. Gioan: thật có phúc, bởi chưa thấy mà đã tin

[49] Năng lực tác động của ‘cái nhìn’ thì ai cũng rõ... Có cái nhìn khinh bỉ, mỉa mai, thương hại, nghi kỵ, xoi bói, dọa dẫm, đè bẹp, lên án, v.v. thì cũng có cái nhìn thân ái, trìu mến, cảm thông, cổ vũ, nâng đỡ, ủi an, tin tưởng, tán đồng, kính trọng, v.v. Trong cuộc Đức Giêsu hiện ra với Phêrô, có thể nói cái nhìn là tất cả... không còn cần đến ngôn từ. Trong cuộc khổ nạn, từ “sân trong của dinh vị thượng tế” (Ga 18:15tt), Đức Giêsu đã nhìn Phêrô (x. Lc 22:61) với ánh mắt thân thương nhắc nhở.

[50] Xem Lc 24:13-35

[51] Xem Lc 24:36-49; Ga 20:19-29

[52] Xem Ga 21:1-23: một đoạn trình thuật đượm đầy tính chất giáo hội học : có nhiều nhà chú giải cho rằng đây là đoạn văn [linh ứng] đã được trường phái Gioan thêm vào sau với sự đồng ý của tác giả Phúc âm thứ tư (có tính cách bổ túc), nhằm đánh tan quan niệm có lẽ là của một phái lạc giáo, cho rằng Đức Kitô chỉ hứa là “sẽ” lập Giáo hội trên nền đá Phêrô (x. Mt 16:18); tuy nhiên, không chỗ nào nói là Ngài lập thực sự! – Những câu kết của Gioan: Ga 20:30-31 và 21:24-25: phải chăng là muốn nói làm sao hiểu cho thấu hết mầu nhiệm của Thiên Chúa, bởi còn biết bao nhiêu điều khác nữa để gẫm suy?!

[53] Từ nhiều thế kỷ nay cho tới bây giờ, xem ra “lưới Giáo hội” đã và đang bị thủng vì những vụ ly khai bên Đông và Tây phương! Kitô hữu nào có thể yên tâm rửa tay như Phi­latô, để chạy tội?

[54] Xem Mt 28:16-20; Lc 24:50-52; Cv 1:6-11. Lưu ý: Ba Ngôi Thiên Chúa bao giờ cũng kết hiệp với nhau; vì thế, ở đâu có một Ngôi thì ở đó có cả Ba Ngôi, có Thiên Chúa hiện diện, và ở đó là ‘trời’; vậy, trình thuật việc Đức Kitô lên trời, Kinh Thánh không mảy may muốn nói là ở xa, bây giờ Ngài mới về lại với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần, mà chỉ muốn, qua một nghi thức, cho thấy là giai đoạn ‘hiện ra’ đã chấm dứt. Nhưng Ngài vẫn “ở lại” với con người  trong Thánh Thể cho đến giây phút cuối cùng của thời gian: một bằng chứng khác của việc “yêu đến cùng!”

[55] Đưa nhân tính, đưa con người chúng ta vào tận trong thâm cung của Thiên Chúa Ba Ngôi... muôn đời!

[56] Ga 16:7: “Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em.”

[57] Xem Cv 1:14: “Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện ... ”; Cv 15:5- 29: “Thánh Thần và chúng tôi đã quyết định...” Có được nội tâm hóa thì đời sống kitô [thiêng liêng] mới trưởng thành: “... đã đến giờ các ngươi sẽ thờ phượng Chúa Cha không phải trên núi này hay tại Giêrusalem... nhưng... trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật” (Ga 4:21-24).

[58] Ngài vẫn còn ở lại trong Lời Chúa, trong bí tích, nhất là trong bí tích Thánh Thể...

[59] Xem Mt 28:19-20; Cv 1:8

[60] Ga 20:29.

[61] Như thế mới rõ: cấm phòng không phải việc làm ích kỷ, chỉ biết lo cho riêng cá nhân mình, nhưng là như đi luyện công lực để chuyền lại cho tha nhân.

[62] Lc 10:20.

[63] Nhất là một khi được củng cố và đỡ nâng (giữa cuộc sống) bởi chủ đề hay phương thức suy niệm Chiêm niệm để được Tình yêu giới thiệu sau đây

[64] Lt 230-237. Sắp trở về với cuộc sống hằng ngày sau kỳ phòng, người vừa sống qua kinh nghiệm Linh Thao , cũng sẵn sàng để mạnh dạn thực thi lý tưởng ‘cố tìm gặp và yêu mến Chúa trong mọi sự’ (Lt 23: Nguyên lý và Nền tảng [= nhìn vạn vật trong tình yêu tạo dựng] và Lt 230-237: Chiêm niệm để được tình yêu [= nhìn toàn bộ công trình tạo dựng trong ánh sáng phục sinh hứng khởi, ánh sáng huy hoàng của tình yêu cứu độ]). Hơn là một cuộc cảm nghiệm tổng kết về tiến trình Linh Thao , Chiêm niệm để được tình yêu chính là một phương thức cầu nguyện (x. Fr. Courel, sj, bản dịch Lt , chú thích 1 về số 230) – có thể dùng đến bất cứ lúc nào – để nhận rõ được rằng tất cả là ân huệ tuôn trào từ Thiên Chúa Tình Yêu, được Ngài mang đến trao tận tay chúng ta, được Ngài hằng tiếp tục gìn giữ, bảo toàn, linh đọng hóa: tất cả phát xuất từ Thiên Chúa như quang tuyến xuất phát từ mặt trời. Bởi không nằm dưới tiêu đề tuần IV , nên có vấn đề bàn thảo về việc Chiêm niệm để được tình yêu có thuộc tiến trình Linh Thao hay không: xin xem H. Coathalem, Com­mentaire du livre des Exercices , DDB, Paris, 1965, tr. 254. Và dĩ nhiên là có: không những là có, mà – như Nguyên lý và Nền tảng Chiêm niệm để được tình yêu còn bao quát toàn bộ tiến trình Linh Thao nữa; chính vì thế mà không nằm dưới tiêu đề tuần IV

[65] Xin xem Lt 230-231

[66] Lt 233

[67] “Vậy đã là con, thì chúng ta cũng là thừa kế... đồng thừa kế với Đức Kitô” (Rm 8:17).

[68] “Con Thiên Chúa... đã yêu mến tôi và hiến mạng cho tôi ” (Gl 2:20).

[69] “Lạy Chúa, xin nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ, trí hiểu, và trọn cả ý muốn của con, cùng hết thảy những gì con có, và những gì thuộc về con. Mọi sự ấy Chúa đã ban cho con. Lạy Chúa, con xin dâng lại Chúa hết thảy. Tất cả là của Chúa. Xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa.Chỉ xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng Chúa. Vì được như thế, là đủ cho con.”

[70] Tạo vật không thể hiện ngoài Chúa, xa Chúa, độc lập khỏi Chúa, khỏi tác động tạo dựng liên tục của Ngài.

[71] Lt 235. Xin xem lại nhận định đưa ra trước đây, trong phần Nguyên Lý và Nền Tảng , khi xét về tình Chúa yêu thương đối với con người: có thể nói, tình Chúa thương đã nâng con người lên gần Ngài, qua 7 bậc sau đây: (hữu thể (hiện hữu, vô tri vô giác như vật chất: đất, đá sỏi...); ( sinh vật; ( động vật; ( con người tâm linh; ( con người siêu nhiên (với đời sống ơn thánh sủng); ( con người được cứu chuộc (ban lại ân sủng khi đánh mất); (con người được tha thứ mãi mãi (bao giờ cũng có thể nhận lại ơn thánh sủng đánh mất vì tội trọng, nếu biết thật tình thống hối!)

[72] “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người” (Rm 8:28).

[73] Lt 237.

 

Trở về Nội Dung